Quy Đạt ngày về
Đêm vẫn sương giăng đầm mái phố
Trập trùng đá núi buốt hơi trăng
Ba Nương vẫn gió miền lau lách
Ngô đồng mấy cội vẫn trầm ngâm...
Sao chẳng mắt nhìn như lá ướt?
Sao không tóc buộc túm đuôi gà?
Bên nhau một quãng đường râm bụt
Tay chạm tay mà sao xót xa...
Chợ Sặt mỗi tháng ba phiên họp
Tôi về không kịp cả phiên sau
Giật mình nghe tiếng gà Dốc Lớ
Thao thiết như lời đưa tiễn nhau...
Chiều Mỹ Cương
Ba mươi năm lạc nhau Đồng Hới
Tôi vẫn hằng trách cứ Mỹ Cương
Sao nhiều gió để tóc thề khó buộc?
Sao nhiều trăng giăng mắc lối sương?...
Tôi đâu biết nỗi niềm sỏi đá
Hóa sim mua xoa dịu cỗi cằn
Không xoa được cồn cào cơn khát
Những đêm dài ngóng chớp trời Nam...
Tôi đâu biết nẻo đời sắp đặt
Gánh phong trần vai mẹ xuống vai em
Người đổ cực lên non còng lưng mà chạy(*)
Em chọn niềm kiêu hãnh Mỹ Cương!
Niềm kiêu hãnh đắng như hạnh phúc
Đâu cần an ủi sẻ chia!
Tôi may mắn suýt thêm lần nữa
Chiều Mỹ Cương lầm lạc ngày về...
________________
*Ca dao: Gánh cực mà đổ lên non
Còng lưng mà chạy, cực còn chạy theo...
