Thơ,
là sự im lặng
có lẽ chẳng ai nhận ra
lúc 5h giờ chiều
bầu trời sậm màu mật ong
từ trên tầng cao nhìn xuống
thành phố đang nghiêng đầu
những mái nhà cúi xuống
mọi âm thanh đều lười biếng
những mái tôn thôi cãi nhau với nắng
những tấm biển quảng cáo thôi la hét
khi ông thị trưởng thông báo về cơn bão số 12
Tất cả những im lặng
xếp chồng lên nhau
người mẹ đang múc canh trong bếp
mắt nhìn ra ngõ
đứa con tan học về muộn
sự im lặng người cha vừa xong ca đêm
ngồi ăn chậm miếng cơm nguội
tôi biết
thơ đang lặng lẽ mọc lên
từ khoảng không ấy
từ tiếng kim đồng hồ khẽ nhích.
