Mắt bão
Những cánh tay hung hãn giằng giựt sự sống đang bám víu mặt đêm
Mưa nóng sôi trong mạch gió
Họng thét gào lửa hận biển khơi
Tay bóp vụn bình yên
Tay xé toang mành thơ mỏng
Tôi cuối năm
bên bếp lửa cuối năm
bà kể về xứ mình
dù mùa màng hạt chắc, hạt lép
như người giận chỉ để thương hơn
cây đước, cây mắm xanh lên từ bùn
người nơi này mọc lên từ bụng quê hương
Hạt xuân
Vín vào nhau những hạt xuân
hạt nưng nức trắng hạt trần trụi đen
hạt nào như mới thân quen
hạt nào đã hóa tên em lặng thầm
xuân ơi tôi vẫn đang cầm
hạt tương tư nắng hạt trầm bổng mưa
mắt xuân đã nẩy mầm chưa
môi xuân trổ nụ mới vừa hôm qua
Một ngày
rồi một ngày
xin làm bức tường cũ
cho hồn mọc lẫn với rêu phong
cho khuôn mặt xanh màu cỏ
ru nửa câu thơ
thiếp dưới chân cầu
Nhật ký mùa xuân
một ngày cuối năm
tôi bước dọc triền đê
tìm dấu chân em qua sông thuở nào
trở về lửa đã tắt
nhớ tiễn ông Táo về trời
tôi cời than bếp
ô, bức thư tình còn cháy dở
Mùa vàng
tháng giêng vừa mở cửa
bâng khuâng hơi thở mỏng
thành phố còn ngái ngủ trong chiếc áo mùa đông cũ
những lời chúc rơi chậm
như lá chưa kịp khô
ta bước vào ngày mới
trắng tinh trang giấy thơm mùi gỗ
Chiều xuân dâng hương Lý Chiêu Hoàng
1.
Vương quyền ủ bóng ú tim con trẻ
Yêu chồng trao phận làm rồng
Phất phơ lụa đào mưa sa kiếp bạc
Bông hoa tôn quý nở nhầm bão giông đổ nát
Đánh đổi nhan sắc cuối mùa cứu chuộc dòng máu tinh anh
Quyến luyến cố hương hồn hoa an nhiên yên nghỉ đuôi rồng.
Xuân
Sương mỏng ban mai
vẽ màu trời ngọc bích
nương chén rượu quê rót nhẹ năm dài.
Phong Nha dậy mùi rêu ấm
nước xanh thoảng tiếng bình yên
ai đứng bên bến sông Chày lặng lẽ
xuân về trong mạch đá nghìn miền.
Chợ đình*
Chợ Đình mở lúc nửa đêm
Mồng Ba ngày Tết, đến phiên lại về...
Bích La Đông - một miền quê
Du xuân kịp chuyến đường khuya một mình
Nến nhang đốt giữa sân đình
Thiệt hơn trút hết sự tình cùng ai
Sương rơi lạnh ướt bờ vai
Giọt xuân rắc trắng lối hoài niệm em
Gửi ngoài đảo xa
Bằn bặt mây
Bằn bặt gió
Đảo như chiếc neo đất liền
Mấy mùa xuân qua vội
Én biển chao nghiêng
Những khói sương nồng nàn vị muối
Bên ướt mẹ nằm
tuổi thơ tôi chưa từng nghe mẹ khóc
chỉ thấy mồ hôi và chiếc áo bạc màu
gặp chuyện buồn
nước mắt lặn vào trong
mẹ cũng chưa từng thở than
mùa đông cấy thuê mùa hạ gặt mướn
gạo đong từng lon nuôi con mong lớn
